Triển
lãm này là triển lãm tôi cảm thấy rằng việc dạy và truyền đạt cho người ta rất
quan trọng.
Tôi nghĩ các thành niên tham gia Workshop không biểu hiện và truyền đạt
có ý định.Việc chụp hình lần đầu tiên khó.
Việc rán sức và ý tưởng của ông Hashiguchi và nhân viên APOCC có thể truyền
đạt cho thành niên về việc không nghĩ trong đầu, nhưng cảm bằng than thể,
tôi khó biểu hiện, sẽ giúp mỗi người biết việc quan trọng trong quá trình
con người sống.(Nam)
Tôi
cảm thấy ngạc nhiên sức thuần túy của thành niên. Mua hè năm nay, tôi đi du lịch
Tháilan. Lúc đó tôi cảm động hình những thành niên sống như hạnh phúc, nếu
không có cái vật tràn ra như Nhật bản bây giờ.
Tôi
muốn thấy rằny các thành niên không quên mắt cảm giác khi cầm máy ảnh lần đầu
tiên.(Nữ)
Tôi xem được tác phẩm tuyệt vời ở JICA tp.Yokohama mà tôi tham quan ngẫu
nhiên. Các tác phẩm của thành niên Việt Nam chụp là tác phẩm ở lại trong
tâm nhiều.,Tôi
cảm thấy mới lạ các phong cảnh, vật chất và bấc cứ cái vật nào khác nhau với
cái vật ở Nhật bản.
Tôi
xin biết ơn cơ hội này.(Nam)
Có
bức hình thuần túy nhiều nhỉ. Thời tiết bên ngoài là bầu trời đầy may, nhưng
tôi cảm thấy ôn hòa sau khi xem những bức hình.
Làm
ơn cho tôi biết khi có cơ hội như lần này. Tôi mong đợi đến ngày như hôm nay và
hút lại không khí tuyệt vời.(Nữ)
Tôi
ít nhận thức như nghệ thuật về việc chụp hình và bức hình khi bình thường.
Nhưng lần này, tôi cảm thấy thú vi về việc hành động cắt thời gian và không
gian của một chốc.(Nam)
Hôm
nay, xin cảm ơn!!Đến
bây giờ, tôi thấy tác phẩm Frame out không phẩi là tác phẩm. Nhưng tôi mới biết
tác phẩm Frame out cũng tác phẩm tốt. Tôi vừa xem ông Hashiguchi đối thoại với
các thành niên trong Workshop trên TV vừa học về việc hành vi chụp hình.(Nam)
Triển
lãm này có những bức hình tôi thú vi nhiều. Tôi thấy rằng muốn chụp cái nào
cũng được.
Xin
cảm ơn vì hôm nay xem được những bức hình tuyệt vời.(Nữ)
Tháng 9 năm nay, tôi đi du lịch Việt Nam.
Vì thích việc chụp hình , tôi chụp nhiều và cảm động về những trẻ con đầy
sức sống khi ở Việt Nam. Và tôi cảm thấy rằng nước Việt Nam có cái nước
Nhật bản mất tích rồi.
Tôi nghe nói với bạn triển lãm Workshop này đang tổ chức khi chỉnh đốn
các bức hình tôi chụp ở Việt Nam. Dó những bức hình rất tuyệt vời và đẹp,
tôi không thể tin được các thành niên từ cấp 2 đến cấp 3 chụp hình này.
Tôi
rất vui vì có thể xem được các bức hình mà được biểu hiện về cuộc sống xung
quanh tuyệt vời.Xin
cảm ơn.(Nữ)
Hôm này, tôi xem lại những bức hình của các thành niên chụp. Rất tuyệt
vời. Và vẽ tranh cũng rất giỏi. Thêm nữa, tôi cảm thấy tuyệt vời và mỉm
cười nhất là các thành niên thấy quan trọng “gia đình”.
Tôi
cổ vũ kyuyến khích hoạt động APOCC.
Tôi mong đợi xem được thế giới như thế nào lần sau.(Nữ)
Mua hề này, tôi sang Việt Nam tu nghiệp hải ngoại giáo viên. Vì xem cuộc
sống Việt Nam và tham quan nơi hợp tác quốc tế, tôi trở thành cảm thấy
quan hệ gần nhau giữa Việt Nhật hơn lúc trước.
Tôi thấy vừa xem các bức hình vừa nhớ ra về Việt Nam. Và tôi cảm thấy nhớ
tiếc sau khi xem các câu hỏi cho các học trò về việc viết việc quan trọng
là ‘gia đình’ và ‘công việc’, và giấc mơ là ‘nghề nghiệp muốn trở thành
tương lai’.
Sau này, tôi muốn thực tiễn kính nghiệm tu nghiệp bao gồm
việc học và cảm động từ triển lãm trong giảng dại.(Nam)
Tôi tham quan triển lãm này với 3 người bạn. Không thể tham gia hội câu
chuyện, nhưng tôi rất vui khi xem những bức hình. Tôi thấy rằng nơi triển
lãm đễ chịu và tâm long tôi đi bay Việt Nam.
Triển
lãm này tuyệt vời. Xin cảm ơn.(Nữ)
Tôi biết được một bộ phận nhiếp ảnh sự thuận túy từ các thành niên Việt
Nam chụp. Các bức hình rất đẹp.
Xin cảm ơn.(Nữ)
Tôi cảm thấy mó tâm thành thật của các thành niên. Ở Nhật
bản, việc làm, ăn cơm và đi ngủ là đương nhiên. Nhưng ở bên ngoài Nhật bản, về
việc đó không phải đương nhiên. Đó là thật buồn.
Tôi không đồng ý với giao dực Nhật bản hiện nay. Tôi hy vọng
giao dực Nhật bản vừa xem thực tế vừa tiến lên.
Nếu người ta không ở thế giới thực tế thì tôi thấy rằng họ
được trôi cho nơi không biết được. Khi xem nước Nhật bản từ bên ngoài Nhật bản
thì tôi trở thành lo về người Nhật bản.
Xin cảm ơn.(Nam)
Tôi rất ngạc nhiên những bức hình đẹp.
Tôi
nghĩ rằng tôi là háu đói. Tôi nhìn luôn và không thể chuyển động trước các bức
hình con tôm hoặc mực. Tôi dùng thời gian tuyệt vời ở triển lãm này.(Nữ)
Hồi
còn học sinh cấp 3, tôi gặp tác phẩm của ông Hashiguchi, và nghe hội câu chuyện
của ông Hashiguchi và cô Hoshino.Lúc đó tôi nói rằng tôi rất mông muốn sang nước
Đức sau khi biết tác phẩm của ông và sau trỏ thành người lớn tôi sang được nước
Đức rồi.Câu chuyện ông và cô lúc hội câu chuyện được chỉ dẫn cho tôi.
Tôi có thể xem được tầm mắt của các thành niên Việt Nam trong các bức hình,
và cảm thấy các tác phẩm có sức sống.
Vì
nơi làm việc gần đây, tôi thăm triển lãm này sau xong công việc làm.
Tôi
mông muốn gặp lại và chức ông tốt đẹp.
Xin
cảm ơn.(Nữ)
Tôi chưa bao giờ sang Việt Nam (Nhưng sang Thái lan rồi)
Các tấm ảnh rất hay đặc biệt là màu sắc và ảnh sáng ..v.v.
Cách chụp cũng táo bạo và tôi cảm thấy vui vì có thể biết được về các thành
niên Việt Nam thú vị. Vì màu sông là màu rất đặc biệt, tôi thấy nước nhiệt
đội.
Đây
là một Workshop tuyệt vời, vì nêu không biết tiếng nước ngoài nhưng người ta có
thể đối thoại.Rất
hay.(Nữ)
Từ
khi xem hoạt động của APOCC này trên Web, tôi cảm thấy rất tốt. Về việc này
không phải là việc hay dở.
Nhưng,
tôi nghĩ rằng ông Hashiguchi vừa có quan hệ và được giúp với người khác vừa hoạt
động, cho nên tôi thấy mà biết được nhân viên tổ chức triển lãm với ông.
Tôi cũng có quan hệ về giao dực khai phát và nghệ thuật, nên con người
ông Hashiguchi là một cơ hội để nghĩ lại về mình đới với tôi.(Nam)
Việt Nam rất đẹp nhỉ. Tôi cảm thấy mỗi điều VN trong sạch. Về việc quan
trọng cũng tôi thú vị.(Nữ)
Khi
đến triển lãm khác, tôi thấy triển lãm này được tổ chức ngẫu nhiên.
Tất
nhiên ông Hashiguchi chỉ đạo cách chụp hình, nhưng tôi ngạc nhiên vì các thành
niên có thể chụp được bức hình rất tốt. Về việc chụp hình khó nhỉ.(Nam)
Đới
với tôi, phong cảnh được xem qua mắt của các thành niên rất mới mẻ .
Nữa
thì đó là phong cảnh nhật thường nước ngoài chúng tôi ít thể nghiệm được nên
tôi cảm thấy tuyệt vời hơn.(Nam)
Tôi là nam 25 tuổi. Những bức hình trong Album của nội tâm thành niên Việt
Nambiểu hiện cuộc sống hằng ngày, vẽ mặt nhân dân và cái đẹp tự nhiên.
Tôi
nghĩ rằng không chỉ tôi, nhưng them muốn thế giới các thành niên sống (vật chất
và tinh thần), và bi quan thế giới chúng ta người Nhật sống.
Sau
khi xem xong và đọc khẩu hiệu ‘Respect the Difference (sự kính trọng khác nhau)’,
tôi thay đổi nhận thức. Nếu khẩu hiệu là ’Respect each other (Sự kính trọng
nhau)’ thì thông báo này bào gồm ý chỉ nhẹ. Nhưng, việc ‘Respect(kính trọng)’ về
việc khác xúc tiến sự khẳng định tự kỷ cho chúng tôi nhỉ.
Vì
xem giới hạn của thế giới vật chất, chúng tôi cảm thấy lo về việc chưa biết và
mất tích phương pháp yêu thế giới và sự tồn tại của bản than mình.
Tôi nghĩ rằng việc ông Hashiguchi hỏi và truyền đạt với thành niên Việt
Nam, có khả năng trở thành lời gợi ý để sống . Bây giờ, trực ra, việc thế
giới không thể bằng long được tạo hình tư tưởng và sự rán sức. Và việc
bào gồm cái hạt giống hạnh phúc. Tôi được thông báo về chúng tôi có thể
có album của nội tâm đẹp, nếu chúng tôi không trừ bỏ về việc nắm lấy ánh
sáng chiếu và chọn góc từ triển lãm này.(Nam)
Tôi nhận thức lại sức nghê thụat và cảm thấy khả năng công việc của tôi.(Nữ)
Ý không phải là những thành niên Việt Nam, nhưng các họ có ý thúc và tầm
mắt khác nhau, ý đó là mỗi người bằng đẳng.
Workshop
này dạy cho mõi người , cơ sở giao lưu là kính trọng và đối thoại của cá nhân.(Nam)
Ông Hashiguchi, cô Hoshino thâm mến
Tôi
thăm đến đây trung lộ đi làm.Tôi nhớ ra Phim tĩnh.Chức APOCC tốt đẹp trong tương lai.(Nam)
Xin chào ông Hashiguchi và cô Hoshino, lâu ngày mới gặp.Tôi thăm đây trước
khi đi chơi với bạn gái.
Tôi
thường nghĩ rằng thế giới không thành lặp 1 màu. Tôi hay quên về việc này,
nhưng đây là rất quan trọng.(Nam)
Tôi cảm thấy tầm mắt khác với tôi. Bức hình tuyệt vời nhỉ. (Nữ)
Qua những bức hình, tôi tưởng tượng được con người Việt Nam mà từ trẻ con
đến người lớn nghĩ quan trọng gia đình và vui sướng cuộc sống. Tôi cảm
thấy về việc quan trọng không phải là tiền bạc hoạc đò vật, nhưng vui sướng
của việc sống. (Nam)
Tôi
cảm thấy on hòa vì đa số về việc quan trọng của các học trò nghĩ là ‘gia đình’.
Chắc môi trường kinh tế ở Việt Nam gặp khó khăn hơn Nhạt bản, nhưng tôi nghĩ Việt
Nam giàu về mặt quan hơn và quan hệ con người cũng tốt hơn.
Tôi
cảm thấy rằng triển lãm này được kính nghiệm và thể nghiệm cho học sinh Nhật Bản.(Nam/Nữ)
|